C Gi Xun
Đng Hồ

Trong xm lng trn, c gi thơ,
Tuổi xun mơn mởn vẻ đo tơ .
Gi đng mơn trớn bng hoa nở,
Lng gi xun kia vẫn hững hờ.

Lững thững ln trường buổi sớm chiều,
Tập tnh nghin bt, học may thu .
Quần đen, o trắng, khăn hồng nhẹ,
Ngọn xa ngang vai, tc bỏ đề .

L rợp cnh xoi bng ngả ngang,
C em dừng bước nghỉ bn đường,
Cởi khăn phẩy giọt mồhi trn,
Gi mt lng c cũng nhẹ nhng.

Đn bướm bay qua bi cỏ xanh,
Lng c phất phới biết bao tnh.
Vội vng để vở bn bờ cỏ,
Thoăn thoắt theo liền đn bướm xinh.

o trắng khăn hồng gi phất phơ,
Nhẹ nhng vui vẻ nt ngy thơ .
Trng c hớn hở như đn bướm,
Thong thả trời xun mặc nhởn nhơ .

Đn bướm bay cao, c trở về,
Sửa khăn, cắp sch lại ra đi ,
Thản nhin, c chẳng lng thương tiếc,
V bướm ngy xn chẳng thiếu chi !

Cũng xm lng trn c gi thơ,
Tuổi xun hơn hớn vẻ đo tơ
Gi đng mơn trớn bng hoa nở,
Lng gi xun kia no nức chờ.

Tưng bừng hoa nở, bng ngy xun,
Rực rỡ lng c, hoa i n.
Như đợi, như chờ, như nhớ tưởng,
Đợi, chờ, tưởng, nhớ bng tnh qun.

Tnh qun c; ấy sự thương yu,
Đằm thắm, xinh tươi, lắm mỹ miều .
Khao kht, đợi chờ, c chửa gặp,
Lng c cảm thấy cảnh đu hiu .