Cô Đơn


Thời đại càng văn minh, kỹ thuật càng tiến bộ, con người cảm thấy càng lẻ loi, trống vắng, vô hồn, mênh mang giữa phố phường chật hẹp, người đông đúc. Nỗi buồn gậm nhấm những khoảng trống ở trong tâm hồn .
Một tác giả diễn tả về cô đơn như sau: “Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng bao giờ đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng”.
Người ta gần nhau mà vẫn xa nhau, vì mỗi người đều có một thế giới khác nhau. Thế giới bên trong tâm hồn và thế giới bên ngoài xã hội. Thế giới bên trong sụp đổ thì thế giới bên ngoài hoang vắng, người ta trở thành cô đơn giữa đám đông. Bởi thế, người yêu cũng có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau. Càng gần nhau càng thấy cách biệt và nỗi cô đơn càng cay nghiệt.
Cô đơn có khi đứng giữa đám đông mà vẫn thấy lạc lõng: mình vẫn sống hòa đồng, vẫn có bạn, mà bạn bè dường như cũng đang mải mê theo đuổi những điều riêng không để ý đến ta. Nhất là khi về nhà , nơi ấm áp và tràn đầy yêu thương , vẫn có những lúc thấy buồn cô đơn . Trong ta đôi khi vẫn có những cảm giác cô đơn như thế. Cảm giác đó đến rất nhanh, nhưng ta vẫn thấy chạnh lòng…
Người ta cô đơn vì không đến được với người khác, và người khác không muốn đến với mình. Cô đơn nào cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn nhiều. Cùng sống bên nhau , chuyện trò với nhau mà không cảm nhau, bởi thế J.P.Sartres gọi "Địa ngục chính là tha nhân".
Cô đơn dẫn đến sợ hãi, tuyệt vọng, và trong thế giới văn minh hôm nay có đầy đủ phương tiện để phục vụ con người , nhưng lại thiếu một trái tim thương cảm, một tấm lòng trắc ẩn, một tâm hồn rộng mở để lấp đầy khoảng trống của không gian và thời gian.
Có lẽ con người hôm nay “sống” ít quá, nhưng “tưởng” thì nhiều quá: Tưởng tượng - Ảo tưởng - Vọng tưởng - Mơ tưởng - Hoang tưởng - Không tưởng - Lý tưởng... Người ta cứ sống mãi với những điều không thực về mình cho nên có những nỗi cô đơn cách biệt, ngưng đọng, bế tắc, đớn đau, nghe như tâm hồn lịm chết giữa vực sâu cuộc đời , vì cái thế giới riêng tư đó chẳng hòa nhập được vào cái thực tại tàn nhẫn bên ngoài. Nhưng trong cuộc sống, cũng có một khoảnh khắc nào đó ta có những nỗi cô đơn tích cực, gần gủi, ngọt ngào để chữa vết thương lòng . Cô đơn ở đây hướng sang một chiều khác : người ta quay về với chính mình, trở về với lòng mình, nhìn lại mình, tìm lại mình trong chân - thiện - mỹ, để từ đó cố gắng sống ý nghĩa cho từng phút giây của cuộc đời. Đừng bao giờ từ chối mình ngay cả khi thế gian này không còn ai đó để yêu thương, biết nhận ra trong trái tim mình vẫn vun đầy những điều cần chia sẻ.

Lê Tấn Tài